Cây cảnh Phong Thủy Tin tức

Anh Có Yêu Xương Rồng Không?

Cô bs nhỏ với vườn xương rồng nhỏ
Written by danangxuongrong

“Xương rồng thực ra mọng nước và mềm lắm, gai nhọn bên ngoài thực ra không đáng sợ lắm đâu nhưng chẳng mấy ai cố gắng bóc tách những gai nhọn biết điều đó nên luôn nghĩ xương rồng thật gai góc, mạnh mẽ. Nó đã tạo ra vỏ bọc thành công…”

Nàng là cô gái chỉ yêu xương rồng, yêu đúng nghĩa. Nàng có thể kể vanh vách cách chăm sóc cây như thế nào, chữa bệnh nếu cây ốm, nguồn gốc của xương rồng, có bao nhiêu loại xương rồng… và rất nhiều những câu chuyện về loài cây thân gai này. Chỉ cần là nói về xương rồng, nàng có thế kể biết bao câu chuyện mà không biết chán, không để ý đến sự rượt đuổi của thời gian, xung quanh nàng như ngưng đọng. Nhưng nàng chỉ nói nhiều khi nàng được lan man về tình yêu to bự của mình thôi.

Có lần tôi đã hỏi nàng: “Em thích gì ở xương rồng vậy?”.

“Vì nó là em” – tay nàng mơn trớn những cái gai của xương rồng, lời nàng nhẹ nhàng bay theo gió, như đang trả lời tôi, lại như đang thì thầm với cây và cũng có thể là đang tự nói với chính mình.

Nghe nàng nói tôi như mờ hồ nhận ra cảm giác lâu nay của bản thân mình, cảm giác như nhìn thấy điều gì đó quen thuộc khi tôi nhìn vào nàng và cảm giác như bắt gặp một bóng hình khi vô tình lặng ngắm chậu xương rồng.

Trong cuộc sống có lẽ con người ta sẽ tìm thấy được mình giống một ai đó, một vật gì đó hoặc cũng có thể là người đó, vật đó giống mình hoặc là cả hai. Thực ra tôi cũng chẳng biết ai giống ai nữa nhưng tôi biết đó là sự đồng điệu về tâm hồn, hình ảnh, là khi ta nhìn thấy người này ta liền liên tưởng tới người kia, vật kia. Cũng như cái cách tôi nhìn thấy nàng và cây xương rồng của nàng.

Nàng từng nói với tôi: “Xương rồng thực ra mọng nước và mềm lắm, gai nhọn bên ngoài thực ra không đáng sợ lắm đâu nhưng chẳng mấy ai cố gắng bóc tách những gai nhọn biết điều đó nên luôn nghĩ xương rồng thật gai góc, mạnh mẽ. Nó đã tạo ra vỏ bọc thành công…”

Có lẽ nàng cũng vậy, tôi cũng đã từng là một trong những người bị cái vỏ bọc “gai” của nàng đánh lừa. Có một kiểu con gái bên trong rất tình cảm, mềm yếu nhưng trái tim lại đã từng bị tổn thương hoặc dễ bị tổn thương nên cố xây dựng một hảng rào gai bảo vệ, như một lần rắn cắn ba năm sợ dây thừng. Nàng thông minh, độc lập, chẳng bao giờ gục xuống hay than phiền. Nhìn nàng tôi đã từng có cảm tưởng nếu bầu trời có sập xuống, nàng vẫn cười và chống đỡ được. Cảm giác như xương rồng sau bao bão cát sa mạc, thịnh nộ của thiên nhiên thì nó vẫn hiên ngang đứng đó, vẫn vương lên đón ánh mặt trời rực rỡ.

Nàng là cô gái mạnh mẽ nhất tôi từng gặp, độc lập nhất tôi từng biết nhưng cũng là người sợ tổn thương nhất tôi từng quen. Nàng không xinh đẹp, không dễ thương mà là rất có sức hút. Cái sức hút kỳ lạ từ những câu nói tưng tửng hài hước nhưng rất duyên; từ nét rạng ngời trong đam mê nghề nghiệp; từ cái gu ăn mặc đẹp, chất, không màu mè. Tôi luôn công nhận nàng rất có sức hút, đặc biệt khi ở càng gần nàng. Nhưng nàng chỉ có thể gần mà khó thể chạm tới. Trái tim nàng là thứ người khác muốn mà không có được, mông lung và khó gần. Nó như hoa của xương rồng, rất đẹp rất rực rỡ, là duy nhất nhưng lại không phải khi nào cũng nở rộ và ai cũng nhìn thấy. Nhưng chắc rằng khi nó được đủ yêu thương, đủ tin tưởng thì lớp gai lại rẽ lối để đóa hoa ấy nở rộ.

Tôi luôn nghĩ vì sao những cây khác sẽ thuận theo tự nhiên, sẽ gắng “làm nũng” để được nuông chiều, được chăm sóc kỹ lưỡng, sẽ chỉ sống ở những nơi tốt đẹp còn xương rồng lại cứ mạnh mẽ đương đầu với giông bão khác nghiệt, cứ cố gắng để hòa nhập với hoàn cảnh và cố gắng để người khác không phải mất quá nhiều thời gian dành cho nó, đến nỗi đôi khi nó bị lãng quên với suy nghĩ “nó không sao, nó sống dai lắm”. Là xương rồng mạnh mẽ hay nó sợ làm phiền, sợ phụ thuộc, sợ người ta sẽ thấy phiền mà ghét bỏ nó vì nó chẳng được sự rực rỡ như hoa hồng, kiêu sa như mẫu đơn hay đáng yêu như anh đào.

Nàng cũng là cô gái không biết làm nũng, nàng luôn cố gắng để không làm phiền ai để đôi khi người ta quên rằng nàng cũng là con gái, mà còn là cô gái dễ bị tổn thương và sợ bị tổn thương.

Ngày rất lâu về trước, đã có lần vô tình tôi nhìn thấy có anh chàng tỏ tình với nàng và nàng hỏi anh ta: “Anh có yêu xương rồng không? Gai xương rồng đau lắm…”

Tôi vừa buồn cười, lại vừa tội nghiệp cho bộ dạng á khẩu và bất động của chàng trai đó. Anh chẳng biết trả lời thế nào đành rút lui trong êm thấm. Tôi cũng thấy kỳ lạ cho cô gái như nàng nhưng đến về sau, khi đã bước vào được một chút trong thế giới của nàng, khi đã đủ hiểu về người con gái ấy, tôi mới biết, câu hỏi của nàng là cả một sự thăm dò và phó thác. Có trách chỉ trách chàng trai kia thực ra không hiểu gì về nàng.

Có lần tôi vu vơ hỏi nàng, em cứ làm khó những chàng trai xung quanh như vậy không sợ tới một ngày chẳng còn chàng trai nào dám đến gần em nữa sao. Nàng mân mê mấy cái gai xương rồng: “Chị có biết ý nghĩa tình yêu của xương rồng không?”

“Nó còn liên quan tới tình yêu sao?” – Tôi mơ hồ

“Tên xương rồng trong tiếng Tây Ban Nha là Ventomarme – hãy đến và mang em đi, là sự chờ đợi của em đến một ngày gặp được người thực sư hiểu em”.

Tôi không hiểu về xương rồng, tôi cũng không phải người yêu xương rồng nhưng tôi nghĩ nàng đúng. Người thích ta thì nhiều nhưng để đem lại hạnh phúc phải là người hiểu ta.

Tôi hi vọng tới một ngày khi nàng hỏi ai đó: “Anh có yêu xương rồng không? Gai xương rồng đau lắm…” thì đó là chàng trai sẽ ôm nàng và thì thầm: “Anh sẽ nuôi xương rồng trong một môi trường để gai của nó trở về làm lá và nở hoa”. Có thể anh không thể làm cho gai xương rồng trở về làm lá nhưng anh sẽ có thể là xương rồng nở hoa và anh đủ yêu thương để bao dung cô, người con gái yêu hoa xương rồng.

Licht Nguyen

About the author

danangxuongrong

Leave a Reply

Leave a Reply

%d bloggers like this: